Đến thành cổ Quảng Trị thăm lại chiến trường xưa

Thành cổ Quảng Trị là một địa danh nổi tiếng không chỉ ở Việt Nam mà còn trên toàn thế giới. Nơi đây đã diễn ra trận đánh 81 ngày đêm đẫm máu bậc nhất trong chiến tranh Việt Nam cũng như lịch sử chiến tranh hiện đại. Độ khốc liệt và tàn bạo của nó khiến người ta phải rùng mình và khiếp đảm. Trận đánh này là nơi mà hàng vạn người đã ngã xuống ở cả hai bên chiến tuyến, mức độ hủy diệt vô song và cái giá của chiến tranh thật to lớn biết nhường nào.

Trận đánh này diễn ra vào năm 1972 khi mà bàn đàm phán Pari đang đến hồi cam go và bất cứ ưu thế nào trên chiến trường cũng đều tác động to lớn đến những thương lượng có lợi. Sau khi quân giải phóng chiếm được tỉnh Quảng Trị thì quân lực Việt Nam Cộng Hòa của tổng thống Nguyễn Văn Thiệu cùng Hoa Kỳ đã đặt ra mục tiêu tái chiếm thành cổ trong 2 tuần. Nhưng thực tế thì cần đến 81 ngày đêm với thương vong rất lớn cho cả 2 bên để phía Mỹ và VNCH mới tái chiếm được vùng đất này.

Mức độ khốc liệt trong trận chiến ở thành cổ Quảng Trị khiến cho dư luận phương Tây cũng phải rùng mình. Ở một vùng đất rộng có 3km2 mà trung bình Mỹ đã ném vào đây 120000 tấn bom đạn các loại, tức gấp 7 lần quả bom nguyên tử mà Mỹ đã ném xuống thành phố Nagasaki của Nhật Bản trong thế chiến 2. Mỗi chiến sỹ cộng sản đã phải chịu trung bình 4 đến 5 tấn bom mỗi người và phải chịu 100 quả đạn pháo. Mức độ này đã diễn tả được sự ác liệt của trận đánh. Các phóng viên chiến trường của các đài, báo lớn ở Anh, Mỹ và châu âu đã ví nơi đây là mồ chôn thịt người. Những chiếc máy ảnh họ sử dụng thời đó rất thô sơ, họ sửa body Nikon, sửa chữa ống kính canon liên tục mới có được những tư liệu quý giá về trận đánh này.

Cuộc chiến ở đây đã cho thấy được tiềm lực vũ khí của Hoa Kỳ là khủng khiếp đến nhường nào nhưng lại được bàn giao và hỗ trợ cho một đội quân yếu kém và thiếu sức chỉ huy và chiến đấu. Sự kiên cường của các chiến sỹ cộng sản đã khiến cho mục đích của phe cộng sản đạt được những toan tính nhưng cái giá phải trả bằng mạng sống là cực đắt. Với một số lượng bom đạn được ném xuống khu vực này và lân cận khủng khiếp như vậy thì cây cỏ cũng đừng hòng sống chứ không nói đến người. Sau khi cuộc chiến kết thúc, hai bên cáo buộc lẫn nhau về sự vô nhân đạo trong cuộc chiến. Bên nào cũng bảo vệ quan điểm của mình và đỗ lỗi cho bên kia. Tuy nhiên mục đích của cuộc chiến thì mỗi bên đạt được một nẻo.

Trận đánh này là bằng chứng cho sự tàn bạo của chiến tranh, chưa xét đến chính nghĩa phi nghĩa ở đây nhưng biết chết mà vẫn dồn con người vào để chết là một sự tàn nhẫn. Trận thành cổ Quảng Trị thực sự là một trận đánh mang tính hủy diệt, số lượng bom đạn đã nói lên mức độ kinh khung khiếp của nó. Gần như không một ai có thể sống sót khi đã bước vào trận đánh này. Các chiến sĩ giải phóng đều được ăn cơm và viết thư từ biệt gia đình trước khi lên đường vào mặt trận. Bởi gần như họ không có nhiều cơ hội để sống sót khi đã đặt chân vào thành cổ. Trận này, bên giải phóng đã sử dụng những sư đoàn chủ lực rất tinh nhuệ nên sau khi chiến dịch kết thúc. Họ mất rất nhiều thời gian để bù đắp lực lượng. Phía VNCH cũng bị tổn thất rất nhiều đơn vị tinh nhuệ và dự bị để có thể tái chiếm hết khu vực tỉnh Quảng Trị. Phía Bắc Quảng Trị vẫn do quân giải phóng tiếp quản. Sự kiện này đánh dấu những biến chuyển mới trong chiến  trường VN về cả khía cạnh ngoại giao.

Leave a Reply

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *